TA LÀ PHẬT ĐÃ THÀNH, CHÚNG SINH LÀ PHẬT SẼ THÀNH.

Đức Phật vốn là một người bình thường như bao con người khác. Người vẫn đi, đứng, nằm, ngồi, ăn cơm, đi vệ sinh… nhưng Phật là người đã hoàn toàn giác ngộ hay tỉnh thức, còn chúng sinh vẫn còn đang phập phồng giữa giác và mê, nhưng khi chúng sinh thực tập và giác ngộ, chúng sinh sẽ thành Phật. Phật không có quyền năng ban bố, thưởng phạt chúng sinh mà Phật chỉ là Phật, người đã thành tựu đạo quả do tự mình tu tập, tự mình chứng ngộ. Chúng sinh cũng vậy, nếu biết buông bỏ những đòi hỏi của bản thân quay về bản chất thanh tịnh của chính mình, chúng sinh sẽ thành tựu giống như vậy. Trong vũ trụ có hằng hà sa số đức Phật và vị Phật nào cũng chỉ dạy duy nhất một cách là hành trì thoát khổ, tìm hạnh phúc chân thật trong hiện tại.

Đức Phật Thích Ca từ một con người đầy uy quyền, giàu sang, phú quý và dục lạc nhưng thật dũng cảm khi từ bỏ mọi thứ lạc thú phi thời để sống đời khất sĩ tìm đường giải thoát. Chỉ có chính con người mới tự giải thoát lấy mình, không có chuyện tu dùm hay tu thuê. Đức Phật là người tìm ra con đường đó và truyền dạy cho các thế hệ nối tiếp. Tuy vậy, học mà không hành sẽ rất uổng phí kiếp làm người, biết bao điều kiện hạnh phúc sẽ trôi qua, thời gian đi nhanh như vũ bão, tu tập nhiều bao nhiêu cũng chưa bao giờ là đủ. Ngay khi thành đạo, đức Phật đã sống trong Niết Bàn, cho nên dù có trả nghiệp cho những tiền kiếp xa xưa đối với Người vẫn an nhiên tự tại.

Điều này cho thấy Niết Bàn là đây và khi chúng sinh tu tập, Niết Bàn sẽ chào đón họ ngay trong phút giây làm người. Cũng vậy, mục đích của người tu Tịnh Độ không nằm ngoài việc xây dựng Tịnh Độ trong hiện tại. Nếu nói đến thực tại cùng tột thì cũng có thể nói đến Tịnh Độ cùng tột. Niệm Phật đến mức nhất tâm có thể đem Tịnh Độ cùng tột kia phô bày nơi tâm. Thứ Tịnh Độ này không thể sờ mó rờ chạm đụng hay cảm nhận, nhưng nó đang ngự trị nơi tâm vào lúc tâm hoàn toàn an tịnh.

Vạn pháp đều có Phật tánh cho nên niệm Phật hay niệm vạn pháp cũng vậy thôi, điều quan trọng là an trú được trong đối tượng niệm, thấy và biết được điều đang niệm. Dù Niết Bàn hay Tịnh Độ con người vẫn luôn tỉnh giác để không làm thay đổi bản chất vốn có của nó. Chính sự an tịnh của Tịnh Độ mà hành giả sống trong túp lều tranh như trong tòa lâu đài gắn đầy kim cương mã não, và nếu thực sự sống trong tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, hạnh phúc vẫn bình thản như trong ngôi nhà tranh. Đơn giản vì Phật là chúng sinh và chúng sinh là Phật, cho nên dù nhà tranh hay tòa lâu đài đều như nhau đâu có gì khác. Nói Tịnh Độ ở cõi Tây phương hay ở cõi Sa Bà đều đồng một thể không hề sai biệt. Nói Tịnh Độ ở Tây phương thì Địa Cầu này vẫn có Tịnh Độ như thường.

st.

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn