KHẨU

Tác giả: Thích Nữ Huỳnh Liên

Trăm năm vật đổi người dời,

Một câu quý giá muôn đời còn ghi.

Mở lời trước cạn xét suy,

Rằng ta cất tiếng ích chi chăng là?

Bằng như lời ấy thốt ra,

Làm buồn kẻ khác thì ta xin đừng.

Nói chi mắng nhiếc tưng bừng,

Miệng xây núi nghiệp biết chừng nào tan.

Nói chi chưởi rủa kêu vang,

Lưỡi đào hố nghiệp biết đàng nào lên.

Hoạ tai vì miệng mà nên,

Bịnh căn vì miệng mà truyền vào thân.

Ai ôi nghĩ lại kẻo lầm,

Đóng bưng cửa miệng, chớ tầm quỷ ma.

Cũng thời tiếng nói thốt ra,

Của chư Phật thánh dịu hoà biết bao.

Là câu nói pháp thanh tao,

Đưa người giữa biển sóng xao lên bờ.

Pháp ngôn thật quý không ngờ,

Đương phàm hoá thánh một giờ đổi thay!

Học đòi theo đạo Như Lai,

Mượn lời chánh lý, trình bày pháp môn.

Ta nên cất tiếng ôn tồn,

Phá tan những giấc mộng hồn tối đen!

Miệng ta là cánh hoa sen,

Một khi hé nở, một phen thơm lừng!

Tiếng ta là gió mùa xuân,

Một cơn thổi nhẹ, muôn dân mát lòng!

Thích Nữ Huỳnh Liên

Nguồn:

http://www.budsas.org/uni/u-suoidao/02.htm

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn