HOÀI NIỆM MÙA VU LAN

NAM MÔ VU LAN DUYÊN KHỞI ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT TÁC ĐẠI CHỨNG MINH.

Kính bạch Chư Tôn Thiền Đức!

Kính thưa cùng toàn thể Phật Tử!

Kính lạy Cha Mẹ yêu quý của chúng con!

Xuân qua hạ đến thu về mang theo những ngọn gió lạnh mưa phùn. Ngoài vườn từng chiếc lá vàng nhẹ rơi báo hiệu mùa Vu Lan báo hiếu lại trở về. Trong bầu không khí ảm đạm thê lương, lòng chúng con se lại khi nghĩ đến công ơn Cha Mẹ chưa đáp đền.

Hôm nay chúng con trở về ngôi chùa thân thương nơi con học hỏi đạo lý và chia sẻ cho chúng con nhiều niềm vui nỗi buồn. Chúng con là những người con mang nặng thâm ân của Cha Mẹ, và giờ đây trong giây phút thiêng liêng của ngày đại lễ Vu Lan báo hiếu. Con xin mượn nét bút bài thơ để nói lên được phần nào trong nỗi niềm thương kính của mình đến với Cha Mẹ hiện tiền và Cha Mẹ đã quá vãng.

Kính lạy Cha – Kính lạy Mẹ – Sáng nay con đọc được vần thơ:

À ơi ! con khóc chào đời.

Vầng trăng tỏa sáng Cha cười Mẹ vui.

Vầng thơ đó đã đưa con tìm về quá khứ và nhận ra ngày con cất tiếng khóc chào đời là một niềm hạnh phúc vô biên đối với Cha mẹ. Dù biết rằng sự ra đời của con làm thêm phần nhọc nhằn lo toan, nhưng Cha Mẹ vẫn hạnh phúc vui mừng không kể xiết. Rồi thời gian trôi dần đi qua. Con được nuôi dưỡng bằng dòng sữa Mẹ, con càng lớn thì Mẹ ngày càng tiều tụy, gầy ốm đi vì bao sức sống Mẹ đã dành hết cho con. Mẹ đã bỏ quên lụa gấm hoa cài, môi son giày gót vì Mẹ đã có con.

“Vì con sức khỏe hao mòn

Vì con Mẹ chẳng phấn son bao giờ”

Mẹ ơi! Sự hy sinh và tình yêu thương này đã kết thành sức sống cho con từ bao giờ và con không thể thiếu được.

“Nhớ ngày xưa con khóc cứ đòi bồng

Vòng tay Mẹ xiết chặt con vào lòng

Hởi Mẹ, Mẹ truyền thân con ấm áp

Con sung sướng trong vòng tay của Mẹ”

Niềm sung sướng hạnh phúc cứ trôi dần theo năm tháng, con càng hạnh phúc thì Cha Mẹ phải càng hy sinh vất vả hơn, cuộc sống có những lúc cơ hàn thiếu thốn khi con bệnh hoạn đau ốm, thì nỗi lo toan của Cha Mẹ tìm mọi cách cho con lành con khỏe, Cha Mẹ mới yên lòng:

“Cha dành hết mọi đắng cay

Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ

Dù cho thân Mẹ xác xơ

Mong cho con được giấc mơ an lành”

Nhưng Cha Mẹ ơi! Cha Mẹ khổ cực dường ấy mà con có biết đâu, đến trường thì con đòi vở đẹp cặp xinh, đưa đón trễ giờ thì con buồn con giận, con lại mãi mê với bạn bè, có khi Cha chờ bên cổng trường mà con chẳng đoái hoài. Càng lớn lên con càng lánh xa Cha Mẹ để thỏa thích làm theo ý mình. Có những lúc con đi học, ham chơi theo bè bạn nên về trễ, bước vào nhà con thấy Cha buồn Mẹ lo, Cha nói thầm với Mẹ rằng “vì nhà mình nghèo nên không lo lắng cho con được đầy đủ, để rồi sợ con buồn con giận, không chăm chỉ học hành, rồi tương lai của con biết nó ra sao.”

Cha Mẹ ơi! Nỗi niềm đó ngày nay con đã cảm nhận được:

“Con nhớ năm xưa tiếng gió chiều

Thổi qua làn gió mái tranh xiêu

Và trong mắt Mẹ buồn tê dại

Cha đứng nhìn quanh tủi phận nghèo”

Mẹ Cha ơi! Nhà nghèo mà Cha Mẹ thương yêu lo lắng cho con không hề thiếu thốn gì cả, không muốn cho con thua kém bạn bè, con càng đầy đủ bao nhiêu thì Cha Me phải hy sinh thật nhiều.

“Vì ai mà dáng Mẹ gầy

Vì ai Mẹ đã tháng ngày nắng mưa

Vì ai sáng đón chiều đưa

Vì ai Cha mãi sớm trưa chẳng màng.”

Con đã từng ngày lớn lên và trưởng thành thờ ơ giữa cuộc đời chạy theo tình yêu, danh vọng và những điều ham muốn, lưu lạc đó đây để rong ruổi kiếm tìm, để Cha Mẹ ngày đêm mỏi mòn trông ngóng, lòng luôn nghĩ nhớ theo từng bước chân con trên vạn nẻo đường:

 

“Đêm khuya đèn nhà ai còn sáng

Lũy tre buồn tiếng gió buồn thêm

Cha nói Mẹ rằng, nhớ con lắm

Ngậm ngùi Mẹ nghĩ, mong con về”

Cha Mẹ ơi! Con mãi miết đi tìm danh vọng cuộc đời với bao tuổi nhục nghiệt ngã đau thương, con thật sự đã thấm thía vì cuộc đời không ai cho con thứ tình thương mà Cha Mẹ đã dành cho con.

“Mẹ ơi trên vạn nẻo đường

Con đi mới hiểu tình thương Mẹ hiền

Đời con xuôi ngược bao miền

Nhưng tình Cha Mẹ là niềm yêu thương”

Rồi con đã dừng bước lại, lòng trông ngóng về nơi xa xăm, con nhớ Mẹ lắm Mẹ ơi! Lòng buồn con đưa bút làm thơ:

“Chiều buồn ánh mắt buông lơi

Con ngồi con nhớ lại thời ấu thơ

Một thời sáng nắng chiều mưa

Tung tăng con bước Mẹ đưa đến trường”

Con đã trở về đây Cha Mẹ ơi! Kìa dáng ai thấp thoáng trước đầu ngõ, với chiếc nón lá đã cũ nhàu, chân đi chậm chạp gầy yếu, ngước mặt chờ đợi trong sự tuyệt vọng. Mẹ ơi con đã về đây, thế là nước mắt Mẹ trào lên vì mừng quá “Con về Mẹ mừng lắm”. Con ôm chặt tấm thân gầy yếu của Mẹ.

“Mẹ là tất cả Mẹ ơi

Ngàn năm con mãi nhớ đời không quên”

Bước vào căn nhà trống vắng quạnh quẽ, tất cả đã cũ kỹ vì thời gian tàn phai, con hỏi “Cha đâu rồi Mẹ?!  Mẹ quay mặt vào tường rồi lau nước mắt, con thoạt nhìn lên bàn thờ ở giữa nhà khói hương còn lan tỏa. Di ảnh Cha đang ở đó, thế là Cha mất rồi. Con lặng người đi trong lòng nặng trĩu.

“Cha ơi!Một kiếp sống một dòng đời trôi mãi

Con đã đi mỏi gối khắp sơn hà

Cha thân yêu khắp đất trời quen lạ

Con không tìm đâu thấy được tình Cha”

Con hụt hẫng nuối tiếc những ngày tháng qua con đã vô tình chạy theo bôn ba cuộc đời mà quên lãng một thâm ân cao cả, đã cho con hình hài và nuôi dạy lớn khôn để rồi hôm nay lòng não nề than khóc.

“Bây giờ Cha ở nơi đâu

Bỏ con ở lại trên đời bơ vơ

Trăng khuya nhìn thấy bóng mờ

Lòng con chạnh tủi con mơ Cha về”

Rồi một chiều thu tàn ảm đạm, đám mây đen che kín bầu trời, chiếc khăn tang phủ trắng đời con, con thẫn thờ như người vô trí, từng bước nặng nề chậm rãi tiễn Mẹ ra đi, con đau khổ quá. Mẹ ơi, đời con còn lại gì?

“Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ nhẹ rơi

Mẹ ơi! Con mất Mẹ

Là mất cả bầu trời”

Từ đây, bầu trời yêu thương dịu ngọt đã không còn nữa.

“Cõi xa ấy Mẹ đi không trở lại

Khói hương buồn con tiễn biệt Mẹ đi

Ôi! hành trang phút cuối phải chia ly

Mảnh khăn trắng phủ mái đầu con dại”

Từ đây, con phải tiếp nối con đường làm cha làm mẹ của thế hệ sau. Càng lớn con càng hiểu sâu ân Cha nghĩa Mẹ nhiều hơn. Con ước mơ thời gian trở lại để ở bên Cha Mẹ và nói lời rằng:

“Cha ơi Mẹ ơi con yêu cha mẹ nhiều lắm và từ đây con sẽ không làm Cha Mẹ buồn nữa”

Nhưng than ôi!

“Tiếc thay Cha Mẹ không còn

để lo báo đáp cho tròn đạo con”

Kính lạy Cha kính lạy Mẹ! Hôm nay trong ngày lễ Vu Lan báo hiếu là ngày chung của những người con hiếu hạnh.

“Dù còn Mẹ hay mất Mẹ

Thì em ơi em vẫn là con

Xin ấp ủ trọn đời em nhé

Dáng Mẹ hiền giữa trái tim son”

Riêng con, ngày lễ Vu Lan giờ này đã trở thành một ngày ý nghĩa, vì ngày ấy đã đưa con trở lại trọn vẹn với cuộc đời:

“Âm thầm con đếm bước thời gian

Nghĩ nhớ song thân suối lệ tràn

Mong mỏi mau đến ngày tháng bảy

Lễ đàn báo hiếu hội Vu Lan”

Hỡi các anh, các chị, các bạn, các em, những ai đang còn Mẹ chúng ta hãy tận hưởng tình yêu thương đó, một tình yêu thương mà trong cuộc đời không tìm đâu thay thế được.

“Mẹ là cả một trời thương

Cha là cả một thiên đường trần gian

Dù cho biển cạn đá mòn

Tình thương Cha Mẹ vẫn còn bao la”

Chúng  ta đừng thờ ơ lúc cha mẹ đang còn sống, để rồi Vu Lan về nâng cành hoa hồng trắng nghe lòng tái tê.

“Mùa Vu Lan lặng lẽ về

Âm thầm con cài hoa hồng trắng

Giữa bao tiếng cười của ai đang còn mẹ

Ngậm ngùi rơi lệ con gọi hai tiếng mẹ ơi!”

Này chúng ta ơi! Đã biết công ơn cha mẹ là trời biển bao la, phận làm con phải lo đáp đền, nếu ai chưa đáp đền được thì xin đừng bất hiếu, đừng làm cho cha mẹ buồn khổ nhé. Không đợi một ngày kia cha mẹ mất đi mới rơi lệ ngậm ngùi mà chúng ta hãy thận trọng nâng niu trong giây phút này.

“Em ơi! Gìn giữ nâng niu

Cầu mong cha mẹ bóng chiều chậm qua.

Em nên âu yếm thiết tha

Tóc mẹ chậm trắng thịt da chậm mồi

Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời

Một lần duy nhất trong đời mà thôi

Cha là tặng phẩm tinh khôi

Cầu cho cha mẹ suốt đời bên con.

Bạn ơi! Trên thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt vời nhất đó chính là trái tim của mẹ cha. Và hôm nay bạn hãy lắng nghe lời nhắn nhủ của mẹ.

“Nếu chưa bao giờ con yêu mẹ

Hãy yêu đi khi mẹ còn đây

Còn biết được những dòng tình cảm

Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say

Hãy yêu đi khi mẹ còn biết

Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi

Ghi lời yêu dấu lên bia đá

Mỹ từ trên phiến đá vô tri

Hãy nói lên lời con muốn nói

Đừng chờ lúc mẹ đã ngủ say

Một giấc ngủ không bao giờ dậy

Ngàn đời ngăn cách chẳng ngày mai

Đó là chia ly là tử biệt

Chẳng bao giờ nghe được tiếng con

Nếu yêu mẹ dù là một phút

Hãy nói đi khi mẹ sống còn

Nói đi con lời nào yêu dấu

Cả tấm lòng hiếu thảo của con.

Để mẹ nâng niu như báo vật

Cho tình mẫu tử thắm như son”

Ôi lời nhắn nhủ của mẹ thật tha thiết, chúng ta những ai đang còn cha mẹ thì xin hãy thương yêu, hiếu thảo, đừng làm cha mẹ buồn nước mắt tuôn, đừng chờ một ngày kia khi Vu Lan về, nhặt cành hoa trắng nghe lòng thổn thức, nói lời hối lỗi nha em.

Kính bạch chư Tôn thiền đức!

Kính thưa quý vị!

Ngoài thâm ân cao cả của cha mẹ bên cạnh đó chúng ta còn mang nặng một ân đức to lớn đó là ân Tam Bảo và những vị thầy khả kính đã hy sinh cuộc đời riêng tư, để thực nghiệm con đường chơn lý, nối truyền giáo pháp Như Lai, soi sáng con đường chánh pháp cho chúng con làm tròn hiếu hạnh và gặt hái hạnh phúc trên cuộc đời.

Hôm nay cũng là ngày chư Tôn đức mãn hạ sau 3 tháng an cư, thúc liễm thân tâm, trao dồi giới đức, đạo lực thắng tấn. Quý ngài đã thêm một tuổi đạo. Chúng con kính chúc quý ngài đạo thọ miên trường, chính quả viên thành.

Cũng xin chúc cho ai đang còn cha mẹ, để từ hôm nay ta biết nói lời yêu thương với cha mẹ và tròn hiếu hạnh. Bên cạnh đó chân thành chia sẻ với ai đã không còn cha mẹ. Hãy nhớ rằng hình hài của ta chính là cha mẹ đã để lại, tôi biết bạn đang buồn tủi khi cài cành hoa trắng, cũng như tôi cầm cành hoa trắng thấy tan nát cả lòng. Nhưng bạn ơi! Ta hãy tin rằng cha mẹ vẫn còn trong tâm ta, và luôn hiện hữu bên ta, che chở cho chúng ta, xin trân trọng tặng bạn cành hoa hồng trắng để cùng tôi sống trên cuộc đời.

Lời sau cùng, chúng con kính chúc Chư Tôn Thiền đức cùng toàn thể chúng hội hưởng trọn một mùa Vu Lan tràn đầy ý nghĩa.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

TĐT

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn