Sóng nước Tràng An, nghe câu Kinh Phật thênh thang tâm hồn…

(PGVN)

Tâm hồn rộng mở cùng đất trời Tràng An. Làn nước mát lạnh khi nửa bàn tay chạm mặt sông vờn sóng. Pháp Phật thật vi diệu, nhiệm màu. Người lữ khách thoáng chốc cảm nhận an lạc, vô thường. Miên trường, khổ đoạn vấn vương tan biến vào hư vô…

Sáng Mùng 3 Tết, đứng trên bờ thấy thuyền tấp nập neo bến. Từng đoàn thuyền nối theo nhau trên sông Tràng An. Khách thập phương về với khu du lịch Tràng An, Bái Đính, Ninh Bình mỗi lúc thêm đông.

Rộn ràng sắc Xuân

Nơi không gian chính tiếp đón khách thập phương về du lịch, giai điệu bài hát Văn vui nhộn vẫn đều đặn ru Xuân khiến ai cũng hứng khởi…

Từng chiếc thuyền nối đuôi nhau rời bến

Đoàn chúng tôi nhanh chóng hòa chung dòng người. Chuẩn bị cùng những chiếc thuyền rời bến. Mỗi thuyền quy định chỉ chở 6 người lớn. Giờ, khu du lịch Tràng An, ngay từ xuất phát đã đổi thay nhiều. Quy hoạch, tổ chức nhiều phần ổn định, khoa học hơn.

Lái thuyền ai cũng đeo thẻ, mặc đồng phục

10 giờ hơn sáng, nắng chỉ le lói khe khẽ. Mặt nước xanh biếc khẽ đưa những chiếc thuyền dần xa bến đỗ. Cao tít tầng không, sương giăng kín khiến không khí nhiều phần se lạnh.
Từng chiếc thuyền lướt nhẹ trên sóng nước dập dềnh. Chẳng mấy tới Đền Trình, nhưng chúng tôi chỉ… ngắm trên thuyền chút rồi đi tiếp.

Tay khua mái chèo

Thuyền theo sóng nước

Thảm xanh biêng biếc

Nhẹ trôi, nhẹ trôi…

Chuyến du Xuân thăm 9 hang thuộc quần thể Tràng An, trước lạ sau quen. Trên thuyền rồi, dẫu chưa gặp nhưng chúng tôi ai cũng rôm rả. Có gia đình anh chị cùng thuyền, con trai chừng 4-5 tuổi tên Gia Khang. Cháu bi bô liên hồi, vui đáo để.

Trật tự xếp hàng đợi vào hang

Giữa đời bến nước thấy thênh thang

Cao vợi từng không hanh hanh nắng

Xanh đượm một màu đón Xuân sang…

Chẳng mấy mà đã qua hang Sáng, hang Tối. Tới cửa hang Nấu Rượu, hướng về Đền Trần, điểm tâm linh thứ nhất, nơi mà hầu hết đoàn du khách đều dừng chân. Xa xa, đã nghe bài Kinh Phật âm vang, tiếng chuông văng vẳng như thức tỉnh bầu trời vội xua màn sương còn phần nào che mờ bóng nắng.
Gần hướng đền hơn Trần, chúng tôi ai cũng thấy thư thái. Giữa lòng hang nước dạt dào xô vách đá. Tiếng chuông, nhịp mõ ngân xa hòa âm cùng sóng nước theo nhịp mái chèo, nghe thanh bình đến lạ.

Khung cảnh đó có lạ mà quen

Dừng chân nghe được có mấy phen

Mênh mang ôm trọn trời non nước

Hữu tình không ước cũng phải khen…

Thuyền cập bến đền Trần. Tôi nghe rõ hơn từng lời bài Kinh Sám Hối. Không rõ tên bài Kinh. Nhưng nghe nội dung tôi biết chắc đó là bài Sám văn.
Hèn chi, tâm lòng còn chút vương phiền, bỗng tan biến hư không. Bài Kinh qua giọng tụng của quý Tăng người miền trong, chất giọng trầm ấm, sâu lắng, nghe có lúc tha thiết, lúc nhấn trọng âm như nhắc nhở người lữ khách:
Phiền não muôn trùng cũng tự Tâm

Nương về chính pháp thoát mê lầm

Tịnh trí theo hội thuyền Bát Nhã

Tinh cần lĩnh hội Pháp thậm thâm…

Ngược xuôi là Nghiệp của thuyền

Nắng mưa là việc của trời cùng mây

Ru hồn ta cứ ngất ngây

Nghe vô thường gọi rũ đầy vô minh

Dừng chân nơi đền Trần hồi lâu, nghe Kinh mà tôi nhớ tới bài Sám Tĩnh Thế từng được nghe thượng tọa Thích Vân Phong ngâm tụng:
Cõi trần thế sắc thân trôi nổi,

Mấy ai từng trăm tuổi được đâu,

Đời là bể khổ bấy lâu,

Chỉ vì mê muội ăn sâu khôn rời.

Bởi vô minh tự thời vô thủy,

Thọ, tưởng, hành, thức khởi nhân duyên,

Luân hồi sinh tử liên miên,

Ra vào ba cõi, xuống lên sáu đường.

… …

Đã biết cảnh hồng trần trôi nổi,

Một ngày nào cát bụi buông xuôi,

Vô thường muôn sự rõ rồi,

Hoa sen chín phẩm là nơi an bình.

Đã qui luật tử sinh không khỏi,

Sống cũng đừng nông nổi gian tham,

Chỉ vì nghiệp ác đã làm,

Chuốc vào quả báo lại càng đau thương.

Quyền chức trọng đường đường tự đắc,

Chỉ một cơn gió lốc tiêu điều!

Của tiền tranh đoạt bao nhiêu?

Rồi hai thước đất ai nhiều hơn ai?

Hãy về trước Phật đài sám hối,

Biết bao điều tội lỗi xưa nay,

Nhất tâm niệm Phật đêm ngày,

Nguyện về Cực Lạc ngồi đài hoa sen.

Chẳng mấy lại về bến đợi. Người lữ khách thả mình theo sóng nước. Tâm hồn thư thái vô cùng

Cuộc đời! Sóng nước nổi trôi, lúc huyên hoặc như thuyền ngược xuôi sông Tràng An. Dẫu có bến bờ, nhưng giữa dòng như vô định. Còn đó bài Kinh Sám Hối mãi vọng ngân xa. Bụi hồng trần cõi Ta bà mờ dần theo bọt nước…
Tâm hồn rộng mở cùng đất trời Tràng An. Làn nước mát lạnh khi nửa bàn tay chạm mặt sông vờn sóng. Pháp Phật thật vi diệu, nhiệm màu. Người lữ khách thoáng chốc cảm nhận an lạc, vô thường. Miên trường, khổ đoạn vấn vương tan biến vào hư vô…
Thường Nguyên

 

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn