CHIẾN SĨ VÀ TU SĨ

Đường vạn nẻo Tôi và Anh cất bước,

Nhưng Tôi – Anh hai nguyện ước khác nhau.

Anh hy sinh để bảo vệ Đồng bào,

Tôi kiên quyết đắp xây nền Chân lý.

Anh Chiến sĩ còn Tôi là Tu sĩ,

Tôi và Anh tuy phụng sự hai đường.

Anh lo Đời – Tôi lo Đạo hoằng dương,

Nhưng ý chí mục tiêu cùng lợi chúng.

Anh dũng tiến dưới Quốc kỳ oai dũng,

Mong đắp xây Dân Quốc được hùng cường.

Xả thân trai đền đáp nghĩa hậu phương,

Đem xương máu đắp bồi cho Chính thể.

Tôi Tu sĩ dưới Đài sen nguyện thệ,

Dù xương tan thịt nát chẳng ngại ngùng.

Nguyện phụng thờ chân lý chúng sinh chung,

Đem giải thoát dưới cùng trong cõi trược.

Nơi trận địa Anh bảo tồn đất nước,

Và mưu đồ hạnh phúc của tương lai.

Rải từ bi Tôi giúp cả muôn loài,

Không của riêng thác loạn và diệt dục.

Anh nổ súng thì quân thù ngã gục,

Tôi giơ gươm thì dục vọng tiêu hình.

Anh lên đường là nón sắt giầy đinh,

Tôi bước đi mầu nâu sòng phảng phất.

Anh dũng tiến cho Sơn Hà xã tắc,

Tôi mạnh tranh cho vạn vật hoà bình.

Tâm trung kiên Anh đã biết giữ gìn,

Lòng bác ái Tôi đây càng tăng trưởng.

Xa Cha yếu  – anh muốn đền ơn dưỡng,

Biệt Mẹ già – Tôi mong trả thâm ân.

Anh lo Đời là xã hội quốc dân,

Tôi lo Đạo là chúng sinh thế giới.

Cùng một bước hai ta cùng bước tới,

Để tỏ lòng mật thiết với tương quan.

Vậy nhân đây xin lượm lặt đôi hàng,

Chúng ta thử cùng nhau suy nghĩa lý:

Hỡi những kẻ thường nâng cao chính nghĩa,

Thường mưu đồ hạnh phúc cả quần sinh.

Thường lăm le vác đá vá cả trời xanh,

Thường muốn tát biển đông cho cạn nước.

Thì phải biết tà tâm cần diệt trước,

Có những người cướp được Ấn Nguyên nhung,

Giữa trăm tên nghìn đạn trước muôn quân

Lại ngục ngã trước tóc huyền ẻo lả

Lời Phật dậy thắng trăm nghìn tướng tá

Không bằng người thắng – phá lũ vọng tâm.

Như ai kia phá cũi sắt nghìn năm

Lại khó dứt lưới tơ hồng nguyệt lão

Tự thắng mình là thành công rốt ráo.

Ai đồng thanh, đồng khí hãy cùng nhau,

Hãy cùng nhau đồng dùi dắt cho nhau,

Xa bến dục nương thuyền từ Phật Pháp.

An lạc

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn