Yêu trong chánh pháp

Hình như có gì đó lấn cấn khi người ta đến chùa mà nói chuyện… yêu. Lại còn yêu trong Chánh pháp? Không lẽ Đức Phật khuyến khích ái dục? Thế nhưng, có những thực tế cuộc sống mà chúng ta không thể phủ nhận được. Và rồi chúng ta phải đối mặt, phải giải quyết. Giải quyết bằng Chánh pháp có khi lại tốt hơn…

 Dù cấm cũng yêu

Phật tử dù đã phát nguyện nương tựa Tam bảo thì vẫn là con người với những bản năng, tập khí từ lâu đời lâu kiếp. Với một người bình thường, đoạn dục quả là chuyện… rất khó. Ái dục là yếu tố quan trọng đưa đến luân hồi sanh tử trong cõi Dục này. Chúng sanh đã đầu thai vào cõi Dục nghĩa là nghiệp ái dục rất nặng. Có người xuất gia mà còn đấu tranh một cách khó khăn, gian khổ với ái dục đến đỗi phải hoàn tục kia mà! Cho nên đừng ngạc nhiên khi người con Phật tại gia tu thì tu mà vẫn cứ yêu, cứ ham muốn đời thường. Điều quan trọng là yêu thương nhau như thế nào? Làm sao để họ xây dựng tình yêu và tạo dựng hôn nhân hạnh phúc theo tinh thần Chánh pháp?

 

Chúng ta càng kỳ thị tình yêu của người trẻ, thì họ càng rời xa mái chùa, và đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến người trẻ không mặn mà với các sinh hoạt Phật giáo. Cho nên thử nhìn sẽ thấy đa số chùa chỉ có những bậc cao niên lui tới, nhiều hơn là người trẻ. Bởi lẽ lớp trẻ mới bước chân vô cổng chùa đã bị nghe người lớn cấm đủ thứ, có em hoảng hồn trốn biệt, tìm những môi trường khác sinh hoạt, để được “tự do”, nhất là tự do yêu đương.

Khi tự do, ai quản lý các em? Có khi chui vô bụi vô lùm. Có khi “ăn cơm trước kẻng”. Có khi yêu nhầm người xấu, hoặc người có thành kiến với đạo Phật, thậm chí yêu cả người của tôn giáo khác. Giật mình vì một ngày nào đó chúng ta “mất cả chì lẫn chài”, bởi ái tình và hôn nhân đã ràng buộc người Phật tử sơ cơ, khiến họ bỏ đạo, hoặc cải đạo, hoặc lơ là với đạo. Không trách họ được, vì họ còn non nớt mà ta đã đẩy họ ra khỏi môi trường Phật giáo, họ thiếu một cộng đồng hỗ trợ, để rồi tự bơi giữa dòng đời nhộn nhạo, và bị sóng đời cuốn mất tăm.

Yêu tử tế, đúng đắn chính là tu

Người tại gia chỉ giữ 5 giới, trong đó giới dâm không cấm, mà chỉ cấm “tà dâm”. Thật sự trong kinh Phật cũng có nhiều đoạn dạy Phật tử về tình yêu thương và bổn phận vợ chồng, như kinh Thiện sanh, kinh Bảy loại vợ…, chứ Phật nào có cấm hẳn chuyện yêu đương, hôn nhân. Hãy nhìn tình yêu lớp trẻ bằng con mắt tự nhiên, thiện cảm, có như thế chúng ta mới trở thành bạn của các em, và hướng dẫn các em đi vào con đường đúng đắn.

Một ngôi chùa ở quận 8, vị thầy trụ trì trẻ ý kiến rằng: “Phật tử của mình yêu nhau càng mừng. Vì cùng hiểu đạo thì sau này sống với nhau dễ dàng hơn, khỏi ai bắt ai xa lìa chuyện tu học”. Thầy trẻ nên tư tưởng mới cấp tiến như vậy. Tôi chợt nhớ đến ông chú ruột của tôi. Ngày xưa chú là Phật tử thuần thành của thiền viện Thường Chiếu, gặp thím tôi cũng đi chùa, cũng là Phật tử thuần thành, rồi lấy nhau, sinh con đẻ cái. Ăn chay hay làm từ thiện đều nhất trí cùng làm, đi làm công quả cũng nhất trí cùng đi, rồi khi con cái trưởng thành, cả hai ông bà cũng nhất trí cạo tóc lên chùa xuất gia một lượt. Ông ở chùa Tăng, bà ở chùa Ni, sớm hôm lo việc đạo. Xem ra, dù cái nghiệp thế gian ông bà vẫn phải trả, nhưng yêu như vậy cũng là một tình yêu lớn, bởi không nhìn nhau mà cùng nhìn về một hướng, đó là hướng Phật, hướng về lý tưởng tu học.

Hiện nay tôi đang hướng dẫn tìm hiểu về Phật giáo cho mấy lớp sinh viên, rõ ràng các em đang trong độ tuổi yêu đương rất mạnh. Có em đã có người yêu bên ngoài, có em chưa, có em khi vào lớp mới “để ý” bạn đạo của mình. Tôi không cấm, mà càng mong cho “đồng đội” yêu nhau. Nhìn các em cùng dắt nhau đi chùa, đi học Phật, cùng hát nhạc Phật, cùng tụng kinh, ăn chay…tâm đầu ý hợp, tôi cảm động vô cùng. Em nào có người yêu bên ngoài thì tôi khuyến khích dắt vào lớp, để cùng làm quen không khí tu học, hiểu nhau hơn, thông cảm hơn. Đặc biệt, có những em “lỡ yêu” người ngoại đạo, tôi cũng vui vẻ tiếp đón, hy vọng các em ấy hiểu thêm về đạo Phật mà sau này chung sống với học trò tôi một cách dễ chịu. Biết đâu sau này các em thích đạo Phật rồi “theo” luôn thì sao! Cho nên trong lớp tôi thường có các em trẻ của đạo bạn tham gia rất hào hứng.

 

Ngày Chủ nhật, các “đôi bạn” dắt tay tới lớp Phật học, ngồi cạnh nhau nghe giảng, mỉm cười trong hạnh phúc riêng và hạnh phúc chung của cả lớp. Có khi các em quạt cho nhau, gắp thức ăn cho nhau, thật là tình cảm, âu yếm đáng yêu. Sự âu yếm đó không có gì xấu, bởi nó thể hiện trái tim yêu thương và chăm sóc, mà điều đó cần được công khai minh bạch, chứ nào tội lỗi gì mà cấm. Nếu cấm, các em sẽ tìm những chỗ khuất, chỗ tối để thể hiện, mà khi thể hiện trong bóng tối thì chắc không dừng lại bấy nhiêu đó, có thể đi xa hơn, tệ hơn.

Điều cấm duy nhất là chữ “tà”. Nghĩa là yêu không chân thành, chỉ lợi dụng nhau. Hoặc yêu cùng lúc nhiều người, bắt cá hai, ba tay. Hoặc xâm phạm tiết hạnh. Hoặc tặng quà cáp xa xỉ vượt quá khả năng tài chánh của sinh viên còn nhờ cơm cha áo mẹ. Hoặc rủ rê người yêu làm chuyện xấu, chuyện phi pháp, như trốn học, đánh bài, đua xe, lừa bạn, uống rượu, thuốc lắc v.v…

Yêu trong ánh sáng Chánh pháp là ngược lại với những điều đó. Trong hoàn cảnh xa nhà, khi đau ốm, sinh hoạt khó khăn, các em rất cần sự thương yêu và chăm sóc lẫn nhau, coi như nương tựa để cùng tồn tại, vươn lên. Một nồi cháo khi bị cảm, một viên thuốc ho, một đêm thức trắng trông bạn nơi bệnh viện…, đều đáng trân trọng. Yêu cũng không cần thể hiện bằng quà cáp đắt tiền, có khi một món quà tự tạo lại cảm động hơn nhiều, hoặc một buổi chở nhau trên xe đạp tung tăng dạo phố cũng thi vị hơn ngồi xe máy mà tâm lợi dụng, so đo, kiêu hãnh. Yêu đúng, yêu trong Chánh pháp còn là rủ nhau đi chùa, ăn chay, học Phật, từ bỏ cái xấu, hiếu kính cha mẹ đôi bên. Yêu còn là nỗ lực học tập cho xứng đáng lòng kỳ vọng của cha mẹ, để sau này tự lập nuôi sống bản thân và nuôi cả gia đình, phụng dưỡng song thân. Yêu còn là nhẫn nại, kiên trì giải quyết mâu thuẫn, xích mích giữa hai cá thể lạ tính lạ nết, để ngày càng sống hòa hợp, thích nghi lẫn nhau. Chữ Ái muôn đời vốn là đòi hỏi, muốn được nhận, được cho, chiều chuộng cái bản ngã của mình. Nhưng đã yêu trong tinh thần Chánh pháp thì phải biết cho, biết hy sinh, biết “vô ngã” một chút. Và ta hành Bồ-tát hạnh với ai xa xôi, thử làm Bồ-tát với người yêu của mình xem sao. Có khi người yêu lỡ mắc tật xấu, ta cũng thử khuyên can, giúp đỡ cho người ấy hồi đầu. Trong Ái còn phải có Từ bi, thì tình yêu mới bền vững. Chữ Ái thì dắt đi trong sanh tử luân hồi, nhưng có thêm Từ bi thì đưa ta về gần với Phật.

Tóm lại, người Phật tử tại gia, nhất là các bạn trẻ, trái tim còn đập rộn ràng, xin đừng bắt nó ngưng lại. Cứ trìu mến với tình yêu của các em, và dắt tay các em cùng đi trên đường Chánh pháp, thì đạo sẽ hòa với đời, làm đời thăng hoa, hạnh phúc. Một gia đình ấm cúng cùng tinh tấn tu học, sống trong tinh thần Chánh pháp, chẳng phải là Tịnh độ thế gian hay sao? Tạo được hạnh phúc chân chính ngay trong hiện tại, cũng là biết tu!

Diệu Kim

 

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn