CHẤP NHIỀU KHỔ NHIỀU

Nhân sinh vì vướng vô minh

Nên đem lòng chấp, chuyện mình chuyện ta

Tâm muốn ôm hết sơn hà

Biến thành tư lợi, vậy mà chưa xong

Chấp – Nên ôm cả vào lòng

Khiến thành sầu não, sao mong lạc thường

Nào nhà, đất – ruộng – đồi nương

Nào tình nào nghĩa, vấn vương cõi lòng

Nào là chức tước cầu mong

Nào là danh lợi, khiến lòng lo toan

Chấp nhiều nên khó bảo toàn

Để lòng lo lắng hoang mang nghi ngờ

Ngày đêm thấp thỏm ngu ngơ

Nghĩ ai cũng sợ họ quơ của mình

Thế nhân bởi vướng vô minh

Nên sinh lòng chấp, tạo hình khổ đau

Chấp còn nhiều, khổ càng sâu

Khó mà dứt được, khổ sầu phải mang

Người ơi trong cõi quan san

Khi vô thường gọi có mang được gì

Cuối đường đôi ngã phân ly

Thân này còn bỏ, nói chi vọng cầu

Khuyên người buông xả cho mau

Chấp chi nhiều quá khổ sầu tấm thân

Sống đời cứ xả mỗi lần

Là người nhẹ được đôi phần lo âu

Xả đi Tâm sẽ bớt sầu

Đến khi xả hết nhiệm màu an vui.(ST)

NAM MÔ HOAN HỦY TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

CHẤP NHIỀU KHỔ NHIỀU

●●●●●●●●●●●●●●●●●●●●



Nhân sinh vì vướng vô minh

Nên đem lòng chấp, chuyện mình chuyện ta

Tâm muốn ôm hết sơn hà

Biến thành tư lợi, vậy mà chưa xong

Chấp - Nên ôm cả vào lòng

Khiến thành sầu não, sao mong lạc thường

Nào nhà, đất - ruộng - đồi nương

Nào tình nào nghĩa, vấn vương cõi lòng

Nào là chức tước cầu mong

Nào là danh lợi, khiến lòng lo toan

Chấp nhiều nên khó bảo toàn

Để lòng lo lắng hoang mang nghi ngờ

Ngày đêm thấp thỏm ngu ngơ

Nghĩ ai cũng sợ họ quơ của mình

Thế nhân bởi vướng vô minh

Nên sinh lòng chấp, tạo hình khổ đau

Chấp còn nhiều, khổ càng sâu

Khó mà dứt được, khổ sầu phải mang

Người ơi trong cõi quan san

Khi vô thường gọi có mang được gì

Cuối đường đôi ngã phân ly

Thân này còn bỏ, nói chi vọng cầu

Khuyên người buông xả cho mau

Chấp chi nhiều quá khổ sầu tấm thân

Sống đời cứ xả mỗi lần

Là người nhẹ được đôi phần lo âu

Xả đi Tâm sẽ bớt sầu

Đến khi xả hết nhiệm màu an vui.(ST)

NAM MÔ HOAN HỦY TẠNG BỒ TÁT MA HA TÁT

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn