Ba tháng An cư Kiết hạ

(PGVN)Theo Kiền độ An cư, trong Luật Tứ phần 37 qui định về những nơi có thể An cư như sau: An cư dưới cội cây, trong thất nhỏ, trong hang núi, bọng cây, trên thuyền, nơi xóm làng, hoặc có thể nương theo người chăn trâu, người đốn củi…
An cư là truyền thống lưu tồn của  Bà La Môn giáo, trước thời Phật còn tại thế. Theo Tứ Phần Luật San Bổ Tuỳ Cơ Yết Ma số 4, giải thích nghĩa An cư như sau: thân tâm đều tĩnh lặng gọi là an, qui định thời gian ở một chỗ gọi là cư.
Nguyên nhân cho việc an cư

Theo Tứ Phần luật 37, An cư ký đệ (Đại 22, tr.630b) nhân duyên Phật chế định An cư là do có một số Tỳ kheo, nhất là nhóm 6 Tỳ kheo du hành trong mùa mưa, khiến dân chúng than phiền: “Các sa môn Thích tử du hành trong mùa lạnh, mùa nóng và cả trong mùa mưa. Ngay cả các du sĩ ngoại đạo hằng năm vẫn có 3 tháng ở cố định trong mùa mưa, những con chim sau khi làm tổ trên ngọn cây cũng sống cố định trong mùa mưa. Còn các sa môn Thích tử lại du hành trong mùa mưa, các vị ấy đã giẫm đạp lên cỏ xanh, đang làm hại mạng sống của các loài côn trùng”. Do sự than phiền của quần chúng, đức Phật khuyến giáo cho chư tăng phải có ba tháng An cư vào mùa mưa. Ngoài vấn đề tránh dẫm đạp côn trùng sinh sôi nẩy nở, thể hiện lòng từ, còn có ý nghĩa các Tỳ kheo phải giáo giới lẫn nhau, chỉ điểm và sách tấn nhau.

Tăng đoàn thanh tịnh hoà hợp là mạng mạch Phật pháp, là linh hồn, là sức sống của Chính pháp. Vì vậy, ngoài sự tu học Tam vô lậu học, tinh thần lục hoà cộng trụ phải được xây dựng, củng cố và phát huy trong 3 tháng An cư.

Chư Tăng nhờ ở yên một chỗ thúc liễm thân tâm, trau giồi Giới-đinh-tuệ nên sau 3 tháng An cư nhiều vị chứng đắc Thánh quả từ sơ quả Tu Đà Hoàn đến quả vị A-La-Hán, và cư sĩ tại gia cũng có người chứng đến quả vị A-Na-Hàm.

Các qui định về an cư

Theo luật Thập Tụng 28: năm chúng xuất gia là: Tỳ kheo, Tỳ kheo Ni, Thức-xoa-ma-ni, Sa di, Sa di ni đều phải An cư. Theo Luật thì Tỳ kheo và Sa di An cư cùng một chỗ, Tỳ kheo ni, Thức-xoa-ma-ni, và Sa di ni An cư tu hành cùng một chỗ. Và Đại phẩm Nhập Vũ An Cư Kiền độ trong Luật tạng Pali qui định: Tỳ kheo không An cư thì phạm tội ác tác (Đột kiết la – Pali: Dukkata còn dịch phá An cư).

Theo Kiền độ An cư, trong Luật Tứ phần 37 qui định về những nơi có thể An cư như sau: An cư dưới cội cây, trong thất nhỏ, trong hang núi, bọng cây, trên thuyền, nơi xóm làng, hoặc có thể nương theo người chăn trâu, người đốn củi…Trong Luật Ngũ Phần nói về Pháp An cư đã qui định những nơi bị cấm: An cư ở nơi không có người cứu hộ, giữa gò mã, nơi cây không có tàng, nhà lợp bằng da thú, chỗ đất trống.

Thời gian An cư Kiết hạ: Bắc tông từ 16/04 đến  15/07 Âm lịch. Nam tông từ ngày 16/06 cho đến ngày 15/09 Âm lịch. Khất sĩ An cư theo lịch Bắc truyền.

Truyền thống An cư và ý nghĩa An cư như thế, Việt Nam đã duy trì từ xưa nay, nhưng có một số vấn đề tùy thuộc về xã hội và thời thế, việc An cư chưa đạt được hiệu quả như thời Phật tại thế, việc thúc liễm thân tâm và sở đắc cũng còn giới hạn. Vùng Cao Nguyên và miền Trung, chư tăng An cư khá nghiêm túc, nề nếp và thanh tịnh. Ở Việt Nam ngoài An cư Kiết hạ còn có một vài nơi Kiết đông. Nước ngoài Kiết đông có truyền thống Làng Mai và một vài nơi cá biệt.

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn