Địa Tạng Vương Bồ Tát: Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục

Hồng danh Địa Tạng có nghĩa như đất đai rộng lớn chứa hết vạn vật.

Địa Tạng Vương Bồ Tát có một chùm lông trắng xoáy nằm ở trên trán, giữa hai mắt, tay trái cầm Như Ý Châu, tay phải cầm Tích trượng có sáu vòng tượng trưng cho lục đạo luân hồi.

Có nhiều sự tích về Ngài, nhưng hai ấn bản về thân thế được lưu truyền nhất về Ngài phải kể đến là Đức Địa Tạng sinh ra trong một gia đình vốn thuộc dòng dõi Bà-La-Môn, tên là Kolita Moggallàna hay còn gọi là Mục Kiền Liên. Ngài là người có đức, có tâm nhưng bà Thanh Đề mẹ Ngài lại mang nhiều sát nghiệp.

Bà Thanh Đề chết đi, bị đày xuống Vô gián địa ngục, phải chịu sự trừng phạt đau đớn, không thể siêu thoát. Mục Kiền Liên thương mẹ, thiền định niệm Phật trước linh cữu bà nhiều ngày, Đức Phật cảm động nói với Ngài vào ngày rằm tháng Bảy, hãy cùng chư tăng tổ chức một buổi lễ để cầu nguyện và hộ niệm cho cửu huyền thất tổ và mẹ Ngài. Mục Kiều Liên làm theo cuối cùng bà Thanh Đề cũng được giải thoát.

Về sau Ngài cùng người bạn từ thuở niên thiếu Upatissa, Xá Lợi Phất, được Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thu nhận làm đệ tử. (Trích trong quyển Thập Đại Đệ Tử).

Đây cũng chính là điển tích nói về lễ Vu Lan (Xá tội vong nhân) vào ngày 15/7 âm lịch hàng năm, là ngày những người con nhớ ơn công lao sinh dưỡng và tình yêu thương của mẹ.

 

Biết được có nhiều người cũng sa chân vào chốn lầm than, Ngài đã đến trước Đức Phật nói rằng Ngài nguyện xuống địa ngục, cứu vớt chúng sinh. Bao giờ địa ngục hết chúng sinh lầm than mới xin thành Phật.

“Địa ngục vị không, thệ bất thành Phật,

Chúng sinh độ tận, phương chứng Bồ-đề”. 

11825722_551876614959673_825516344080747633_n

Đức Địa Tạng Vương trong tôn tượng tay trái cầm Châu Như Ý, tay phải cầm Tích Trượng, ngồi tòa sen trên mình Đế Thính

Ấn bản thứ hai lưu truyền lại rằng Ngài là hoàng tử xứ Tân La (Nay thuộc Nam Hàn) tên là Kim Kyo-Gak (Kim Kiều Giác). Tuy là người sinh ra trong hoàng tộc nhưng hoàng tử Kim Kiều Giác là người giản dị, đạm mạc, thích đọc sách Thánh hiền.

Năm 24 tuổi Ngài xuất gia, dắt theo con chó trắng tên là Thiện Thính (Đế Thính) đi khắp nơi tìm chốn thanh tịnh để tĩnh tu. Cuối cùng Ngài chọn núi Cửu Hoa (nay thuộc An Huy Trung Quốc) và thiền định tròn 75 năm tại đó.

Tương truyền một hôm Ngài đang thiền định thì bị một con rắn nhỏ cắn vào chân nhưng Ngài vẫn bất động, ngay lập tức có một người phụ nữ tuyệt đẹp từ vách núi bay ra cúi lạy, đưa thuốc cho ngài, để tạ lỗi người đó đã tạo ra dòng suối Long Nữ tuyền nổi danh ở núi Cửu Hoa.

Sự tích về ngài còn gắn liền với chuyện cha con Văn Các lão nhân là Mẫn Công và nhà sư Đạo Minh.

Mẫn Công là trưởng giả giàu có, hay tích đức làm việc thiện, thường xuyên cúng dường, bố thí cho các nhà sư, người nghèo. Con trai Mẫn Công ngưỡng mộ Đức Địa Tạng, đến xin xuất gia, hiệu là Đạo Minh. Sau Mẫn Công vì muốn thuận tiện cho việc nghe giảng pháp đã bái Đạo Minh làm thầy. Đây là giai thoại nổi tiếng trong chốn Thiền môn.

Khi ở tuổi 99 vào ngày 30 tháng 7, Ngài gọi chúng cao tăng đệ tử lại để từ giã. Tương truyền lúc đó từ khắp núi rừng phát ra tiếng gào khóc thảm thiết của muông thú, cỏ cây héo rũ, mây phủ che kín, khắp nơi tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Sau khi viên tịch, nhục thân của Ngài được chúng đệ tử đặt vào một động đá. Ba năm sau, chúng tăng mở động ra phát hiện nhục thân vẫn nguyên vẹn như khi còn sống bèn đem đến bảo tháp trên ngọn Thần Quang Lãnh để thờ cúng.

Địa Tạng Vương là vị Bồ Tát cứu độ chúng sinh dưới địa ngục và bảo vệ trẻ em. Nhiều người tin rằng những đứa trẻ yểu mạng, vì thương nhớ cha mẹ và người thân nên quanh quẩn bên sông, không chịu qua cầu Nại Hà đi đầu thai. Lúc này Đức Địa Tạng sẽ xuất hiện, an ủi, giảng giải và giúp đỡ chúng tạo công đức qua sông.

Tại Trung Quốc, trú xứ của Đức Địa Tạng Vương là núi Cửu Hoa (một trong Tứ đại danh sơn).

Các tin mới hơn

Các tin cũ hơn